Tuyển tập thơ của Hồ Xuân Hương

    Share
    avatar
    Admin
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 496
    Join date : 02/01/2010
    Đến từ : Quảng Ngãi

    Tuyển tập thơ của Hồ Xuân Hương

    Bài gửi by Admin on Wed Jan 06, 2010 11:08 pm


    Chửa Hoang

    Cả nể cho nên hóa dở dang,
    Nỗi niềm có thấy hỡi chăng chàng?
    Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc,
    Phận liễu sao đành nẩy nét ngang
    Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa?
    Mảnh tình một khối thiếp xin mang.
    Quản bao miệng thế lời chênh lệch,
    Không có nhưng mà có mới ngoan


    Dỗ bạn khóc chồng

    Văng vẳng tai nghe tiếng khóc chồng.
    Nín đi kẻo thẹn với non sông.
    Ai về nhắn nhủ đàn em nhé.
    Xấu máu thì khem miếng đỉnh chung.


    bà lang khóc chồng

    Văng vẳng tai nghe tiếng khóc gì ?
    Thương chồng nên khóc tỉ tì ti.
    Ngọt bùi, thiếp nhớ mùi cam thảo,
    Cay đắng, chàng ơi, vị quế chi.
    Thạch nhũ, trần bì, sao để lại,
    Quy thân, liên nhục, tẩm mang đi.
    Dao cầu, thiếp biết trao ai nhỉ ?
    Sinh kỳ, chàng ơi, tử tắc quy.


    Giếng nước

    Ngõ sâu thăm thẳm tới nhà ông,
    Giếng ấy thanh tân, giếng lạ lùng.
    Cầu trắng phau phau đôi ván ghép,
    Nuớc trong leo lẻo một dòng thông!
    Cỏ gà lún phún leo quanh mép,
    Cá giếc le te lách giữa dòng.
    Giếng ấy thanh tân ai đã biết?
    Đố ai dám thả nạ rồng rồng

    Mời trầu

    Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi,
    Này của Xuân Hương đã quệt rồi.
    Có phải duyên nhau thì thắm lại
    Đừng xanh như lá, bạc như vôi.


    Quả Mít

    Thân em như quả mít trên cây
    Da nó xù xì, múi nó dầy
    Quân tử có thương thì đóng cọc,
    Xin đừng mân mó, nhựa ra taỵ

    Vịnh cái quạt


    Mười bảy hay là mười tám đây
    Cho ta yêu dấu chẳng dời tay.
    Mỏng dày từng ấy, chành ba góc
    Rộng hẹp dường nào, cẵm một cay.
    Càng nóng bao nhiêu thời càng mát.
    Yêu đêm chưa phi lại yêu ngày.
    Hồng hồng má phấn duyên vì cậy.
    Chúa dấu vua yêu một cái này.


    Một lỗ xâu xâu mấy cũng vừa,
    Duyên em dính dán tự bao giờ,
    Chành ra ba góc da còn thiếu,
    Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.
    Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
    Che đầu quân tử lúc sa mưa.
    Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
    Phì phạch trong lòng đã sướng chưa?


    Già kén kẹn hom


    Bụng làm dạ chịu trách chi ai,
    Già kén kẹn hom ví chẳng sai.
    Tiếc đĩa hồng ngâm cho chuột vọc,
    Thừa mâm bánh ngọt để ngâu vầy.
    Miệng khôn trôn dại đừng than phận,
    Bụng ỏng lưng eo chớ trách trời!
    Đừng đứng núi này trông núi nọ,
    Đói lòng nên mới phải ăn khoai.

    Ốc nhồi


    Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi,
    Đêm ngày lăn lóc đám cỏ hôi.
    Quân tử có thương thì bóc yếm,
    Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.


    Đánh cờ

    Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
    Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người.
    Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
    Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
    Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
    Để đôi ta quyết liệt một phen.
    Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
    Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.

    Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
    Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
    Hai xe hà, chàng gác hai bên,
    Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.

    Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
    Đem tốt đầu dú dí vô cung,
    Thiếp đang mắc nước xe lồng,
    Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.

    Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
    Thua thì thua quyết níu lấy con.
    Khi vui nước nước non non,
    Khi buồn lại giở bàn son quân ngà


      Hôm nay: Sun Sep 23, 2018 6:05 am